Cô Dâu 8 Tuổi Phần 9 Tập 34 Tập 35 TodayTV Mobile


Nguồn: vtvso.com
Đọc thêm tập khác: Cô Dâu 8 Tuổi Phần 9
Xem phim TodayTV: Cô Dâu 8 Tuổi Phần 9

- Nội dung bản dịch tập 34-a

Tập phim bắt đầu khi Saanchi về thăm nhà cùng chồng là Vivek. Cô gặp lại mọi người trong niềm niềm hạnh phúc khó có thể diễn tả thành lời. Saanchi nói:

-Chị Anandi, em có được ngày hạnh phúc như hôm nay, là nhờ chị. Cảm ơn chị, cảm ơn về mọi thứ.

-Sao em lại nói thế? Ai cũng có quyền được hạnh phúc mà, em cũng vậy.

Mọi người đang ngồi trong phòng khách thì Amol tới và chào Saanchi. Saanchi tặng cho Amol một bộ đồ chơi điện tử. Amol thích thú, nói lời cảm ơn tới Saanchi. Saanchi nói:

-Chúng ta sẽ ăn cùng nhau nhé.

Daddu và mọi người cùng tặng quà cho cặp vợ chồng mới kết hôn.

Tại bệnh viện của Jagya, Kanchan đang được điều trị, Manish, chồng của Kanchan rất hoang mang lo sợ cho vợ của mình. Basant trấn an Manish, nói anh không cần phải căng thẳng đến thế. Một y tá bước ra và nói họ có thể vào trong thăm Kanchan. Jagya nói:

-Trước đây, Kanchan cũng đã từng đau bụng rồi.

-Đúng vậy thưa bác sĩ- Kanchan thừa nhận

-Jagya, chuyện gì đã xảy ra với Kanchan?-Gehna hỏi

-Tử cung của Kanchan có một khối u. Và nó đang ngày một lớn dần. Chúng ta phải cắt bỏ tử cung ra khỏi người của cô ấy bằng không, cô ấy sẽ gặp nguy hiểm.-Jagya trả lời.

-Nếu vậy tức là Kanchan không thể làm mẹ?-Dadisa hỏi

-Đúng vậy, cô ấy không thể làm mẹ, chỉ có cách đó mới cứu sống được cô ấy.

Kanchan đau lòng vừa khóc vừa nhìn chồng mình là Manish, cô nói:

-Xin lỗi anh, em thật sự xin lỗi.

-Không thể nào!-Gehna nói

-Tôi đã sẵn sàng thưa bác sĩ, anh hãy làm phẫu thuật đi, tôi muốn cứu vợ mình-Manish nói

-Anh nên hỏi ý kiến gia đình nữa Manish-Jagya nói

-Không bác sĩ, tôi không muốn tốn thời gian nữa. Anh cứ làm phẫu thuật đi-Manish nói một cách chắc nịch

-Thôi được rồi, tôi sẽ tiến hành ngay.

Kanchan nói Manish hãy tìm ý kiến từ mọi người, nhưng Manish vẫn giữ vững quan điểm, và thế là Kanchan được đưa vào để phẫu thuật. Gehna khóc và ôm lấy Dadisa, bà an ủi Gehna…

Tại nhà chồng của Anandi, Daddu cười lớn và ngâm một bài thơ. Đang say sưa với bài thơ của mình, thì cháu gái yêu quý của ông đột nhiên chặn họng ông lại bằng một miếng gulab jamun, cả gia đình cùng cười vui vẻ, biểu cảm của Daddu khi bị đứa cháu gái đối xử như thế, trông rất buồn cười và đáng yêu

Rakhi đang ăn vặt với bạn thì hai cô gái khác là bạn học với Rakhi đến, họ nói xấu về gia đình của Rakhi trước mặt cô, họ nói Rakhi đáng ra nên bị đuổi khỏi trường. Rakhi bắt đầu khóc, thế rồi hai người bạn xấu bụng rời đi…

Tại bệnh viện của Jagya, Basant hỏi Manish:

-Manish, em không báo với gia đình biết chuyện này sao?

-Không, anh rể.

Ba mẹ của Manish đến bệnh viện, họ hỏi Kanchan bị làm sao và Manish nói cho họ tình trạng của KAnchan. Mẹ anh bảo anh hãy đưa Kanchan đến Vaid. Manish nói rằng cuộc phẫu thuật cắt bỏ tử cung của Kanchan đang tiến triển tốt rồi. Mẹ Manish sốc và nói:

-Ai cho phép chứ?

-Là con trai của cô đó-Dadisa nói

-Thằng bé vẫn chỉ là một đứa con nít thôi, Manish, đáng lẽ ra con nên hỏi ý kiến của ba mẹ chứ.

-Chúng tôi không còn nhiều thời gian-Basant nói

-Các người đã phá hỏng cuộc đời của con bé, tôi không muốn nghe. Từ nay, Kanchan chả có tác dụng gì đối với chúng tôi nữa.

Nói rồi, ba mẹ Manish rời đi.

Anandi đang dẫn Amol đến trường. Bác bảo vệ nói:

-Cô cứ để tôi đưa Amol vào trường.

Anandi nói cảm ơn bác bảo vệ. Amol nói:

-Chào mẹ, con yêu mẹ.

-Mẹ cũng yêu con, Amol

Nói rồi, Anandi rời đi. Bác bảo vệ nói Amol chờ bác ở đây để bác mang tập tài liệu từ xe ô tô của thầy hiệu trưởng. Đang ngồi chờ trên chiếc xe lăn, bỗng một bà ăn mày đến đẩy chiếc xe lăn của Amol đi. Amol tội nghiệp kêu bác bảo vệ. Nhưng không kịp, cậu bé bị bắt cóc lên một chiếc xe ô tô đậu trước cổng trường. Bác bảo vệ kinh hãi đuổi theo chiếc xe. Amol bị lũ bắt cóc cho hít Choroform, cậu bé rơi vào trạng thái bất tỉnh. Đằng sau xe, bác bảo vệ cũng đáng thương không kém khi ngã trên đường…

Tại nhà của Manish, bà của Manish rất quan tâm đến Kanchan, bà mẹ của Manish mắng bà ấy không ra gì. Ấy thế là người bà đáng thương chỉ dám lo lắng cho cháu dâu một cách kín đáo, bà sợ con dâu biết và mắng bà nữa. Manish, Jagya cùng với Kanchan và mọi người đến đây, bà của Manish vội ôm chầm lấy Kanchan còn bà mẹ chồng cô thì vẫn với khuôn mặt đáng sợ đó và hỏi con trai:

-Giờ thì vui rồi, con vui sau khi Kanchan được phẫu thuật chứ gì Manish?

Jagya cố gắng làm cho bà ta hiểu rằng phẫu thuật là rất quan trọng. Kanchan nói xin lỗi tới mẹ chồng, còn bà của Manish nói Kanchan hãy đi nằm nghỉ và nói:

-Kanchan vô tội, con bé cũng đâu muốn thế.

-Nhìn xem, mẹ thậm chí không thể làm bà chỉ vì cái cậu Jagdish kia.

-Bác chỉ lo lắng cho đứa bé mà không hề lo cho Kanchan con dâu của mình

-Đây là nhà tôi, là do tôi quyết định, không đến lượt cậu nói.

Gehna ra sức bênh vực em gái, còn bà mẹ chồng thì ra sức đổ lỗi cho đứa con dâu tội nghiệp kia. Phải nói rằng Manish là một người chồng tốt, anh dám nói lại mẹ ruột mình để bênh vực vợ mình, nói đúng hơn là bênh vực cho điều đúng đắn… Bà mẹ tức tối bỏ vào trong nhà… không khí vô cùng căng thẳng.

Hiệu trưởng gọi cho Anandi và nói Amol không có ở trường. Bác bảo vệ sợ hãi kể lại toàn bộ mọi chuyện cho Anandi nghe…Anandi sốc…(Trans: Sherkha Nathaldi)

- Nội dung bản dịch tập 34-b

Tập phim bắt đầu với cảnh Anandi đang gọi cho Shiv và khóc. Hiệu trưởng nhận điện thoại và thông báo cho anh về việc Amol bị bắt cóc. Anandi khóc nhìn vào chiếc xe lăn của Amol. Người bảo vệ cũng khóc. Manish bảo Kanchan hãy nghỉ ngơi một lúc. Kanchan xin lỗi Manish. Manish nói: tại sao lại nói xin lỗi? Kanchan nói: tôi đã tự chữa bệnh nếu như tôi biết về căn bệnh. Manish nói: chúng ta không thể thay đổi được hiện tại. Anh nói anh sẽ làm cho mẹ anh hiểu. Kanchan khóc và xúc động nói rằng cô không thể trở thành một người mẹ được. Manish chắc chắn với cô rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn và bảo cô hãy nghỉ ngơi.

Shiv đi đến trường học. Anandi ôm anh và khóc. Shiv trấn an cô rằng Amol sẽ trở về với họ. Hiệu trưởng nói xin lỗi. Người bảo vệ kể với anh mọi chuyện. Một đoạn hồi tưởng được chiếu lại về vụ bắt cóc của Amol. Anandi khóc. Ông kể với họ rằng đó là một chiếc xe tải màu trắng và kể mọi chuyện. Cảnh sát đến nơi. Shiv nói chi tiết cho họ biết. Shiv bảo người bảo vệ hãy đi cùng họ. Shiv thông báo cho Alok về vụ bắt cóc của Amol.

Bà nội kể với các thành viên Panchayat về sự đảm bảo từ một bà thanh tra về ngôi trường đại học. Bà nói: chúng ta cần có thợ xây dựng, chúng ta sẽ xây một ngôi trường đại học hiện đại. Một người phụ nữ đi đến và bảo bà nội hãy giúp đỡ bà ấy. Người phụ nữa nói với bà về về việc kiếm chút tiền nhờ vào những mớ rau của họ. Bà nội nói: họ phải tìm ra. Bà bảo Panch hãy mua những nông dân tốt để những người bán đất nhận thấy lỗi sai của họ.

Vivek và Sanchi đang tìm kiếm Amol. Anandi và Shiv đang đi tìm bằng một chiếc xe khác. Shiv nhận được một cuộc gọi từ Ira. Shiv nói: đến giờ chúng con vẫn chưa tìm thấy Amol. Anandi nói với Ira và khóc. Ira bảo cô hãy giữ sức khỏe. Shiv an ủi cô.

Shiv thông báo chiếc xe tải đã bắt cóc Amol đang ở một nơi bị cô lập. Anh tìm tìm những manh mối nhưng không thể tìm ra bất kì điều gì. Anh họi cho viên thanh tra và thông bao cho ông về chiếc xe tải. Shiv trấn an Anandi rằng họ sẽ sớm tìm thấy Amol.

Một người phụ nữ ăn xin hỏi một người ăn xin khác: khi nào cô sẽ gọi gọi cho bố mẹ thằng bé để đòi tiền chuộc. Người kia nói: tôi bắt cóc thằng bé để trả thù mẹ của nó, cô ta sẽ phải cầu xin chúng ta. Bà ta nhìn vào Amol cùng với sự căm ghét. Amol vẫn bất tỉnh.

Anandi và Shiv trở về. Anandi ôm Ira và khóc. Ira và Meenu chắc chắn rằng họ sẽ sớm tìm thấy Amol. Cảnh sát tìm kiếm thông tin về chủ nhân của chiếc xe tải, họ bắt đầu đi tìm Amol. Amol tỉnh dậy và nhận ra cậu đã bị bắt cóc. Cậu nhớ lại sự cố đó và kêu cứu. Cậu nhìn thấy cánh cửa và vật lộn để đến đó. Cậu đập cửa và khóc gọi Anandi.

Viên thanh tra đến và thông báo với mọi người rằng chủ nhân của chiếc xe tải là một người đàn ông tốt. Chiếc xe tải đã bị ăn trộm nhằm mục đích bắt cóc. Anoop hỏi Amol của chúng tôi đang ở đâu? Viên thanh tra nói: chúng tôi vẫn đang tìm kiếm đứa bé. Ông hỏi: đã có ai gọi đến để đòi tiền chưa? Shiv nói chưa, tôi phải đi bây giờ và rời đi. Anandi như tan vỡ, cô nhìn tên cậu bé trên almara và nhớ những khoảnh khắc ở bên cậu bé. Cô xúc động nhìn vào chiếc giường của Amol.



Kênh Xem Nhiều


truyen ngon tinh
Open element in lightbox